Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da
Làm trai cho đáng nên trai.
Phú Xuân cũng trải Đồng Nai cũng từng
Người quốc sắc, kẻ thiên tài
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e
Người đâu gặp gỡ làm chi.
Trăm năm biết có duyên gì hay không
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà.
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
Mười lăm năm mới một lần.
Hé gương cho khách hồng trần thử soi
Trai anh hùng sánh gái thuyền quyên
Phỉ nguyền sánh phượng,
đẹp duyên cưỡi rồng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét