Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Kỹ năng hòa giải thương lượng của luật sư

      Tách con người ra khỏi vấn đề
-          Tập trung vào lợi ích, không tranh cãi về lập trường
-          Tạo ra các phương án để đôi bên cùng có lợi.
-không được để bên nào mất thể diện

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Yêu




Yêu để em hát
 hát khúc hát buồn
 gửi về người chốn xa mù khơi
Yêu để em nhớ
 ta đã có nhau
 giây phút yêu thương giờ mãi nơi nào
Yêu để em nhớ
 ta đã rất vui
 thương tiếc cho ai vội đánh mất rồi

ÔNG KURT





+Hỏi, lý do gì ông yêu vợ nhiều đến thế. Ông Kurt nhún vai, đó cũng là câu tôi luôn hỏi tôi gần 25 năm qua.

+Hỏi, sao ông lại làm ngôi nhà cho vợ chông ở mà chỉ có một phòng, mở cửa là đụng giường? Ông Kurt nhún vai, vì khi làm ngoài vườn, thấy nhớ bà ấy, tôi chạy vào mở cửa là phải thấy vợ tôi ngay, không phải mất công tìm.

+Hỏi, vì sao ông không bận tâm lắm về cuộc sống có những bất trắc, phiền muộn, thậm chí đã bị người khác lừa dối và lợi dụng? Ông Kurt nhún vai, cuộc sống hấp dẫn nhất là vào ngày mai, chứ không phải hôm nay, thế thì tại sao ta lại bận tâm và buồn phiền về những chuyện hôm nay.

+Hỏi, vợ ông nói, gần 25 năm sống cùng, ông đã không rời bà ấy nửa bước. Ông sợ bà ấy không chung thủy sao? Ông Kurt nhún vai, tôi luôn nhớ bà ấy ngay cả khi tôi đang ngồi cạnh.

+Hỏi, vì sao ông cứ muốn ở lại Việt Nam? Ông Kurt nhún vai, vì tôi là con rể.

+Hỏi, vì sao ông có thể kéo được cả một đàn chim sẻ về nhà ông, trong khi đây là vùng sa mạc nóng cháy? Ông Kurt nhún vai, chim chóc tìm về nơi con người yêu thương nó.

+Hỏi, vì sao ông bà có thể cưu mang những ai tới nhà, giúp đỡ họ mà không đòi hỏi gì, thậm chí cũng không cần hỏi tên nhưng sẵn sàng cho họ ăn uống và cho họ lộ phí đi đường dù mình không dư dả? Ông Kurt nhún vai, chính họ đã cưu mang vợ chồng tôi đấy chứ, sự cưu mang rõ nhất là họ đã tìm đến và nhờ cậy.



Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em!




Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được

Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh.

Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi...

Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà. Nhưng em đã quyết định theo anh. Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời

Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.

Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm. Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh , hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em đèo xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng

Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay

Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.

Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa...Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, vì một việc thế này em ko sợ mất anh.

Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em, tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau...

Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh

TU TÀI BỐ THÍ MÀ KHÔNG CÓ TIỀN THÌ LÀM SAO ?




Bồ Tát đạo chắc chắn là tài thí pháp thí, không có tiền, tôi vừa rồi mới nói, không cần phải có tiền, bố thí không nhất định phải dùng tiền, không có tiền cũng có thể tu bố thì, làm công quả ở cái đạo tràng này là bố thí, công đức còn thù thắng hơn so với dùng tiền để bố thí, vì sao vậy? tiền là vật ngoài thân, là ngoại tài bố thí, chúng ta ở nơi đây làm công quả một ngày, là nội tài bố thí, phước báo của nội tài bố thí siêu vượt ngoại tài, vừa rồi tôi nói rồi, trên đường đi có 1 cục đá, bạn nhặt nó bỏ qua bên đường, đây là nội tài bố thí, cho nên tùy lúc tùy nơi, tất cả việc có lợi ích đại chúng, chúng ta thuận tay mà làm, đều là tu tài bố thí, tài bố thí, pháp bố thí, vô úy bố thí, toàn ở trong đó, bạn chịu phát tâm vì người khác phục vụ, cái phát tâm này chính là trí tuệ, chính là thuộc về pháp bố thí, hành vi của bạn, chính là tài bố thí, hiệu quả là vô úy bố thí.

Cho nên nhắc đến bố thí, mọi người việc thứ nhất chính là nghĩ đến "tôi không có tiền", cách nghĩ của bạn hoàn toàn sai rồi, người không có tiền tu bố thí còn tu được lớn hơn so với người có tiền, vì sao vậy? tâm của bạn chân thành, người có tiền bố thí, cái tâm đó chưa chắc chân thành, tiền của họ quá nhiều, xả một chút cũng không hề gì, một lông của 9 trâu, mỗi ngày chính mình kiếm được chút tiền công, kiếm được mười mấy đồng, gặp được người khác có cấp nạn hoàn toàn mang ra bố thí, cái phước báo này thật to lớn, đây là đem toàn bộ tài vật của họ, thảy đều hiến tặng giúp đỡ người khác, cho nên chúng ta tỉ mỉ quán sát cái thế gian này, việc này thường nói "vạn pháp giai không, nhân quả bất không", nhân quả chuyển biến bất không, tiếp nối bất không, tuần hoàn bất không, ở trong đây xem thấy, ngay đời này đại phú đại quý, đời sau có thể biến thành bần cùng, ngày đời này người bần cùng, đời sau có thể biến thành đại phú đại quý, phong thủy luân lưu chuyển, chuyển thế nào vậy? trong đây có đạo lý của nhân quả, đều là ở hiểu được bố thí, thành tâm thành ý mà bố thí, giúp đỡ xã hội, giúp đỡ tất cả chúng sanh khổ nạn...

Tình bạn





Sự kinh hoàng tràn ngập trong lòng một người lính thời Đệ Nhất Thế Chiến khi anh nhìn thấy người bạn tri kỷ của mình ngã xuống chiến trận.

Bị mắc kẹt trong một chiến hào và đạn pháo bay liên tục trên đầu nhưng người lính đó đã xin chỉ huy cho phép anh đi ra ngoài "vùng bình địa" giữa những chiến hào để đem người đồng đội bị trúng đạn trở vô.
Vị chỉ huy nói:
- Anh có thể đi nhưng tôi nghĩ công việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có lẽ bạn anh đã chết và anh có thể đánh mất đi sự sống của bản thân mình.
Không màng đến lời của vị chỉ huy, người lính vẫn bỏ đi. Thật kỳ diệu, anh ta đã xoay sở để đến được bên người bạn của mình, nhấc anh ta lên vai và đem anh ấy trở về chiến hào của họ. Khi cả hai cùng té nhào xuống dưới hào, vị chỉ huy kiểm tra người lính bị trúng đạn rồi nhìn người bạn của anh một cách thông cảm.
- Tôi đã nói với anh rồi, công việc đó không đáng đâu. - Vị chỉ huy nói - Bạn anh đã chết, còn anh bị thương rất nặng.
Người lính trả lời:
- Mặc dầu vậy công việc đó vẫn rất đáng làm, thưa sếp.
- Anh nói đáng làm có nghĩa là sao? Bạn anh đã chết rồi cơ mà?
- Thưa sếp, công việc đó đáng làm là vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng "Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!"

Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau trong cuộc sống bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó.



THIÊN TÀI KHUYẾT TẬT STEPHEN HAWKING



THIÊN TÀI KHUYẾT TẬT STEPHEN HAWKING VÀ 12 CÂU NÓI ĐỂ ĐỜI

Năm 21 tuổi, Stephen Hawking bị chẩn đoán bệnh liên quan đến cơ thần kinh vận động.

Bác sỹ nói rằng ông chỉ sống thêm được vài năm nữa.

Năm nay ông đã 72 tuổi, là một trong những nhà vật lý học tiên phong còn sống, giáo sư giảng dạy tại trường đại học Cambridge, nhà nghiên cứu lỗ đen vũ trụ, đồng thời là tác giả của cuốn sách bán chạy: "Lược sử thời gian".

Dưới đây là 12 câu nói để đời của ông về thái độ trước khoa học và cuộc sống.

1. Sự khuyết tật

On disability
"Lời khuyên của tôi dành cho những người khuyết tật là: Hãy tập trung vào những việc mà sự khuyết tật không thể ngăn cản bạn làm tốt, và đừng tiếc nuối những thứ bạn không làm được vì nó. Đừng để bị khuyết tật về cả tinh thần, lẫn thể chất".

2. Mục tiêu

On priorities

"Mục đích của tôi khá đơn giản. Đó là hiểu biết hoàn toàn về vũ trụ, vì sao nó có hình dạng như hiện tại, và vì sao nó tồn tại."

3. Ý chí

On free will
"Tôi nhận thấy rằng kể cả những người khẳng định mọi thứ đã an bài và chúng ta không thể làm gì để thay đổi nó, vẫn suy xét trước khi quyết định".

4. Tính hài hước

On humor
"Đời mà không vui thì thật là thảm hại".

5. Về chỉ số IQ của bản thân

On his IQ
"Tôi không biết. Người nào cứ khoe khoang về IQ là những kẻ thua cuộc".

6. Những điều ông nghĩ tới hàng ngày

On what he thinks about all day
"Phụ nữ. Họ là một bí ẩn hoàn toàn".

7. Lời khuyên cho ba người con

His advice to his three children
"Một, nhớ rằng luôn nhìn lên những vì sao và đừng nhìn xuống dưới chân. Hai, không bao giờ từ bỏ công việc. Công việc làm cho các con cảm thấy có ý nghĩ, mục đích, không có công việc thì cuộc đời trống rỗng. Ba, nếu may mắn tìm được tình yêu, luôn nhớ rằng mình có nó, đừng để nó vuột mất".

8. Tại sao ông viết sách cho những độc giả phổ thông

On why he writes for a popular audience
"Tôi dành rất nhiều công sức để viết cuốn "Một lược sử" vào thời điểm bệnh tật cực kỳ trầm trọng do viêm phổi, vì tôi nghĩ việc giải thích công việc của mình, đặc biệt trong lĩnh vực vũ trụ học, là quan trọng đối với một nhà khoa học. Giờ đây, nó trả lời rất nhiều câu hỏi từng được đặt ra với các tôn giáo".

9. Giá trị của lý thuyết dây

On the value of string theory
"Khi thấu hiểu lý thuyết dây, chúng ta sẽ biết cách vũ trụ hình thành. Nó sẽ không ảnh hưởng nhiều tới cách chúng ta đang sống, nhưng việc biết về cội nguồn là quan trọng, cũng như điều gì đang chờ đợi sắp tới khi chúng ta tiếp tục tìm kiếm".

10. Sức khỏe của mình

On his health
"Lần tôi bị chẩn đoán bệnh cơ thần kinh vận động đầu tiên, bác sỹ bảo tôi chỉ sống được thêm 2 năm. Giờ tôi đã 45 tuổi, và mọi thứ vẫn khá ổn".

11. Chúa trời

On God
"Có thể Chúa tồn tại, nhưng khoa học có thể giải thích về vũ trụ mà không cần tới một đấng sáng tạo."

12. Khi gặp trở ngại

On hitting roadblocks
"Chẳng có ích gì khi nổi nóng lúc bị mắc kẹt. Tôi thường tiếp tục suy nghĩ về vấn đề trong lúc làm việc khác. Đôi lúc phải mất vài năm tôi mới tìm được đường đi tiếp. Với giả thiết về thông tin biến mất trong lỗ đen, tôi mất tới 29 năm".